Bóng đá thì vẫn vậy, năm này qua năm khác vẫn có trận mới, giải mới, kèo mới. Còn con người thì khác, ai rồi cũng già đi theo thời gian. Nhưng nhiều anh em khi bước vào banh cược lại quên mất điều đơn giản đó.
Thật ra số tiền chơi lớn hay nhỏ không phải điều quan trọng nhất. Quan trọng là tâm lý khi đã bước vào vòng đỏ đen. Lúc chưa ăn thì muốn gỡ, còn khi vừa ăn được một chút thì bắt đầu nảy sinh cảm giác tự tin quá mức. Trận này chưa đá xong đã mở bảng tìm trận khác để vào tiếp. Trong đầu luôn nghĩ rất đơn giản: ăn trận này rồi sẽ ăn tiếp trận sau.
Nhưng thực tế trên sân cỏ đâu vận hành theo suy nghĩ của mình. Bóng đá luôn có bất ngờ, kèo luôn có bẫy. Nhiều khi chỉ một bàn thắng phút cuối, một tấm thẻ đỏ, hay một pha phản công bất ngờ cũng đủ làm mọi tính toán trước đó trở nên vô nghĩa.
Điều đáng nói là banh cược thì lúc nào cũng còn đó. Hết giải này lại đến giải khác, hết mùa này lại sang mùa mới. Kèo thì không bao giờ cũ. Nhưng sức người và túi tiền thì lại có giới hạn. Nếu cứ chạy theo cảm giác thắng thua liên tục, trận nối trận, ngày nối ngày, thì đến lúc nhìn lại mới thấy mình đã đi quá xa so với ban đầu.
Vì vậy chơi thế nào cũng được, miễn là giữ được cái đầu lạnh. Thắng thì biết dừng, thua thì biết nghỉ. Đừng để vài phút trên sân cỏ điều khiển cả ngày của mình.
Nhớ một điều rất đơn giản: con người thì sẽ già đi, nhưng banh cược thì không bao giờ già cả. Vậy nên đừng để mình chạy theo nó mãi, mà quên mất cách kiểm soát chính mình.